Kids & Moms

Kids & Moms Chất lượng sản phẩm và dịch vụ là mục tiêu hàng đầu

Méo hiểu đặt grab kiểu gì :))
31/08/2020

Méo hiểu đặt grab kiểu gì :))

Các mẹ cho ý kiến ạ
30/06/2020

Các mẹ cho ý kiến ạ

Tối qua em chăm chỉ gặp được quý nhân các mẹ ạ
27/06/2020

Tối qua em chăm chỉ gặp được quý nhân các mẹ ạ

Đàn ông  là những đứa trẻ không bao giờ chịu lớn
26/06/2020

Đàn ông là những đứa trẻ không bao giờ chịu lớn

Mùng1/6  ghế xe ga PIC POC giảm giá  30%tất cả các sản phẩm Chúc các bé hay ăn chóng lớn Thông minh ạ
02/06/2020

Mùng1/6 ghế xe ga PIC POC giảm giá 30%
tất cả các sản phẩm

Chúc các bé hay ăn chóng lớn Thông minh ạ

Nhân vật có sức ảnh hưởng quá lớn 😎😍
01/06/2020

Nhân vật có sức ảnh hưởng quá lớn 😎😍

CỔ TÍCH GIỮA ĐỜI THỰC: MẢNH GHÉP HOÀN HẢO CỦA "VỢ CHỒNG CHÚ LÍNH CHÌ"- MỖI NGƯỜI CHỈ CÓ MỘT CHÂN.Bảo mắc bệnh phù chân v...
25/05/2020

CỔ TÍCH GIỮA ĐỜI THỰC: MẢNH GHÉP HOÀN HẢO CỦA "VỢ CHỒNG CHÚ LÍNH CHÌ"- MỖI NGƯỜI CHỈ CÓ MỘT CHÂN.

Bảo mắc bệnh phù chân voi bẩm sinh nên phải cắt bỏ chân trái cách đây 8 năm. Còn Thu mất chân phải do vụ tai nạn hồi cô học lớp 5. Cũng vì có hoàn cảnh giống nhau, tình yêu đến với họ vừa nhẹ nhàng, vừa tự nhiên.

Từ khi quen nhau đến lúc cưới chỉ 3 tháng, nhiều người có thể nghĩ Thu và Bảo “yêu nhanh cưới vội”, nhưng với họ, chỉ cần thấy bên nhau có tương lai thì thời gian bao lâu không còn quan trọng. Hai người vẫn nói rằng khi đặt cạnh nhau, họ mới trở nên trọn vẹn.

Mỗi buổi chiều tan làm, Bảo thường đến sân chơi tại một chung cư trên đường Trung Kính để dạy thêm patin. Hình ảnh chàng trai trượt một chân điệu nghệ khiến những người xung quanh không khỏi trầm trồ.

Bảo nói anh gắn bó với patin đã được gần 5 năm. “Mệt gấp đôi, calo tiêu thụ gấp đôi nhưng thích thú cũng gấp đôi”, chàng trai cười nói sau khi vừa lượn vài vòng sân tập.

Vốn yêu quý trẻ em nên Bảo dần thích thú, phát triển từ sở thích cá nhân thành công việc cho thu nhập tương đối ổn định.

Buổi học hôm nay, 2 bé Tí và Huy xuống sân sinh hoạt chung từ 16h30. Dù chưa trượt buổi nào trước đó, cả hai vẫn mạnh dạn xin thầy Bảo cho xỏ thử giày và đi những bước đầu tiên. Có ngã, có đau nhưng dưới sự khích lệ của thầy, hai cậu bé quyết tâm tập đến tận cuối ngày.

Ngày trước còn độc thân, Bảo thường dạy học viên tới 22h, có khi còn đi chơi sau đó. Còn giờ đã lập gia đình, chàng trai cố kết thúc công việc sớm để về với vợ, và luôn nhớ mua cho cô khi thì hoa quả, lúc lại đồ ăn vặt.

Không chỉ trượt patin giỏi, Bảo còn chinh phục nhiều môn thể thao khác như bơi lội, leo núi trong nhà. Năm 2015, anh từng sang Hàn Quốc tham gia Thế vận hội dành cho người khuyết tật (Paralympic) ở bộ môn trượt tuyết.

Vừa năm ngoái, đỉnh Fansipan - nóc nhà Đông Dương - cũng được chàng trai 27 tuổi đặt chân lên bằng hình thức leo núi.

Tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại giỏi, Thu trở thành kế toán cho một công ty xe máy nhiều năm qua. Hàng ngày, cô vẫn tự đi làm trên chiếc xe 3 bánh.

Dù công ty không có chế độ gì cho người khuyết tật, Thu vẫn vui vì được coi như một người bình thường làm công ăn lương, có thể kiếm tiền từ chính năng lực chứ không phải sự thương hại. Cô chỉ mong có vậy.

ĐÁM CƯỚI CỔ TÍCH 💍💃🕺

Một ngày đầu tháng 3, thôn Đông Dương tại miền quê Ứng Hòa (Hà Nội) rộn ràng với đám cưới của “chú lính chì” Đoàn Ngọc Bảo. Diện bộ vest sáng màu, chàng trai sinh năm 1993 nở nụ cười tươi rói khi liên tục được khen trông bảnh bao hơn ngày thường.

Suốt hành trình từ Ứng Hòa tới Bắc Giang đón dâu, Bảo hồi hộp, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn đồng hồ và nhắn cho cô dâu báo tin quãng đường mình đang di chuyển.

Hay tin chú rể sắp tới, Lệ Thu mỉm cười, khẽ ngắm lại mình trong gương. Khoác lên bộ váy trắng tinh khôi, Thu vẫn chưa dám tin mình đã tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn sau vài mối tình dang dở vì bị gia đình đối phương phản đối.

Khoảnh khắc Bảo và Thu dắt tay nhau vào lễ đường với những bước đi tập tễnh, người thân, láng giềng đều không kìm nổi nước mắt. Có lẽ họ chưa bao giờ chứng kiến một đám cưới đặc biệt đến vậy, khi cả cô dâu và chú rể đều mang chân giả. Đâu đó trong đám đông có người quay sang nói với nhau: “Cuộc sống quả thật vẫn luôn có phép màu”.

Trên lễ đường, Bảo nhớ lại lần đầu gặp Thu sau gần 1 tháng quen biết và nhắn tin qua mạng xã hội. Anh lập tức cảm mến cô gái có đôi mắt to tròn, nụ cười lộ má lúm xinh xắn và giọng nói dịu dàng.

Dù chưa từng trải qua mối tình nào trước đó, chàng trai đã thầm ao ước cô gái này là “mẹ của các con mình”.

“Lúc ấy, mình chỉ nghĩ nếu cưới cô ấy, sau này con sẽ giỏi lắm, vì mẹ nó quá nghị lực. Giày chân trái thì cũng đang để không nên cứ thử xem sao”, Bảo bật cười hạnh phúc.

Sau khi kết hôn, vì dịch bệnh, Thu và Bảo không thể đi du lịch như nhiều đôi mới cưới. Tuy nhiên, họ không coi đó là điều đáng buồn. Hai người xem thời gian này như “tuần trăng mật đặc biệt” khi có nhiều thời gian trượt patin, tập thể dục, nấu ăn, đọc sách cùng nhau.

Đôi vợ chồng cũng mới thuê được căn phòng trọ khoảng 30 m2 gần cơ quan của Thu. Dù tiện nghi chưa có gì đáng kể, hai người vẫn cảm thấy cuộc sống ngập tràn hạnh phúc.

Thu hay đùa mỗi tối đi làm về, cô và chồng đều tháo chân giả để chung ở góc nhà, nhảy lò cò khắp nơi như đôi chim chích. Cả hai đều là người vui vẻ, hay pha trò trêu nhau, nên căn phòng nhỏ khi nào cũng rộn vang tiếng cười.

Một buổi sáng dịu dàng của tháng 5, tia nắng len qua cửa sổ đánh thức Bảo lúc 7h.

Dù còn 2 tiếng nữa mới phải đến cửa hàng nơi đang làm quản lý, Bảo luôn dậy trước vợ. Chàng trai có thói quen chuẩn bị bữa sáng và đồ ăn vặt cả ngày cho vợ, từ trứng luộc, sữa, hoa quả đến bánh kẹo. Vừa bỏ tất cả vào túi, anh không quên dặn vợ ăn uống đúng giờ.

KHI TÌNH YÊU KẾT TRÁI ❤️

Từ lúc yêu cho đến giờ đã là vợ chồng, mỗi cuối tuần, Bảo vẫn giữ thói quen đưa Thu đi xem phim hay ngồi cafe để thay đổi không khí. Dù thỉnh thoảng vẫn có người hướng ánh mắt tò mò đến sự khác biệt ở đôi chân, hai vợ chồng vẫn thấy bình thường vì đã quen với điều đó.

Trong một lần chơi trò gắp thú, vì Thu thích chuột bông, Bảo kiên trì đứng gắp bằng được để tặng cô. Anh nói đùa với vợ, lúc đó vẫn còn là người yêu, rằng: “Năm nay chúng mình mà có chú chuột thật thì vui nhỉ!”.

Nghe câu đùa của Bảo, Thu chỉ cười. Trước đây, có lúc cô nghĩ mình sẽ không lập gia đình, bởi không muốn trở thành gánh nặng cho người khác, phần vì lo bản thân khiếm khuyết, sau này khó sinh con.

Hơn nửa tháng sau khi cưới, Thu thấy mệt trong người và bị cảm cúm nhẹ trong lúc đi làm. Đồng nghiệp khuyên cô về kiểm tra vì biểu hiện giống như đang mang bầu. Đắn đo nguyên một ngày, Thu nhắn tin cho chồng mua que về thử.

Cầm trên tay kết quả, Thu run run, gọi với ra phía chồng. Bảo bật dậy, chẳng kịp xỏ chân giả, tập tễnh ra chỗ vợ, căng mắt nhìn vào 2 vạch nhỏ lờ mờ trước mắt.

Thế là mặc cho trời đã tối khuya, hai vợ chồng vừa mừng vừa lo chạy ra hiệu thuốc hỏi lần nữa cho chắc chắn. Đến tận khi nghe dược sĩ khẳng định: “Hai vạch rõ thế này là có em bé rồi. Chắc chắn!”, cả Thu và Bảo mới thực sự vỡ òa.

Bảo nghĩ ngay đến xin nghỉ việc ngày hôm sau để dành thời gian đưa Thu đi viện khám. Đó cũng là lần đầu tiên, anh nhìn thấy hình ảnh đứa con bé nhỏ hiện trên màn hình.

Bác sĩ nói em bé vừa nặng 10 gram. Nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ là món quà không gì sánh bằng mà Bảo và Thu nhận được.

Gần đây, Bảo tìm mua sách dành cho phụ nữ mang thai, từ cách chăm sóc, chế độ dinh dưỡng cho mẹ, cho bé… tất cả đều được anh mày mò tìm hiểu mỗi ngày. Chàng trai còn tự tay chuẩn bị đồ ăn chính, ăn vặt, thực phẩm chức năng mỗi ngày cho vợ.

“Con yêu của mẹ, trước ngày có con, mẹ đã cảm nhận được, ba con là một chàng trai tốt, kiên nhẫn và vô cùng thương mẹ. Nhưng chỉ đến khi mang thai con, ba mới có cơ hội thể hiện cho mẹ con mình biết, ba còn tuyệt vời hơn thế nữa! Ba luôn nhẹ nhàng, chu đáo chăm sóc mẹ, cho dù mẹ mệt mỏi nên hay càu nhàu, cáu gắt nhiều hơn. Ba còn giúp mẹ massage nữa, đôi tay thô vụng vẫn rất dịu dàng…”, Thu xúc động nhắn nhủ tình yêu bé bỏng đang ngày một lớn trong cơ thể mình.

Ngày trước, Thu là cô gái tinh nghịch, hoạt bát nhưng từ khi có con, bản năng làm mẹ bỗng khiến cô trở nên nhẹ nhàng, đi đứng, ăn uống đều chú ý hơn. Cô gái 26 tuổi từng mang chân giả đi làm cho thuận tiện, nhưng giờ bầu bí, đai thắt vào bụng không tốt nên cô chuyển sang dùng nạng.

Lần đi khám thai vừa rồi, bác sĩ nói em bé có chỉ số bình thường, phát triển đầy đủ. Chỉ nghe có vậy, đôi vợ chồng trẻ đều rơi nước mắt vì hạnh phúc.

Tình yêu cổ tích của Thu và Bảo đã đơm trái ngọt. Trong ngày tháng tới, cuộc sống của họ sẽ bận rộn hơn, vất vả hơn trước kia, nhưng chắc chắn không thể vơi đi hạnh phúc và tiếng cười ngập tràn ❤️

Theo: Duy Hiệu - Thảo Thu / Zing News

"HAY CHÚNG MÌNH DỪNG LẠI ĐI, NHƯ THẾ NÀY MÃI TỘI EM LẮM""Tôi là người khuyết tật, ba năm nay bị liệt hoàn toàn. Vợ chồng...
16/05/2020

"HAY CHÚNG MÌNH DỪNG LẠI ĐI, NHƯ THẾ NÀY MÃI TỘI EM LẮM"

"Tôi là người khuyết tật, ba năm nay bị liệt hoàn toàn. Vợ chồng tôi đã nương tựa vào nhau đến giờ. Cảm ơn vợ vì đã không bỏ rơi anh", Đinh Công Vịnh, 30 tuổi, quê Mai Châu, Hòa Bình bắt đầu bài viết kể về người vợ của mình trên một diễn đàn mạng. Kèm theo bài viết là hai bức ảnh vợ chồng tay trong tay, quấn quýt bên nhau.

Vịnh là người dân tộc Mường, bị liệt hai chân. Đầu năm 2017, khi đang làm phụ hồ dưới Hà Nội, những cơn đau lưng bắt đầu xuất hiện. Chữa trị mãi không đỡ, thấy nhiều người tiêm thuốc giảm đau trực tiếp vào lưng, anh cũng học theo. Sau hơn một năm vết tiêm nổi cục áp xe, để lâu nhiễm vào tủy.

Sau phẫu thuật hút dịch trong tủy, Vịnh tiếp tục trải qua ca mổ do bị dò dịch ở chân. Ngay khi nằm trong viện, từ xương cụt trở xuống đã không còn cảm giác. Ông bố một con suy sụp. Lần đầu được vợ mặc bỉm vì không tự chủ được vệ sinh, Vịnh khóc ngay trên giường bệnh. "Với tôi cuộc sống coi như chấm hết", anh hồi tưởng.

Ra viện, từ một thanh niên khỏe mạnh, giờ mọi sinh hoạt cá nhân đều phụ thuộc vào vợ. Nhà tranh vách đất, khu vệ sinh không khép kín nên mỗi lần đưa chồng đi tắm hay vệ sinh, chị Bùi Thị Hoa đều phải bế chồng, ròng rã hơn một năm. Cả nhà khi đó sống dựa vào 3 sào ruộng và tiền công đi làm thuê của chị. Một mình chăm chồng con, những nếp nhăn trên khóe mắt Hoa ngày càng nhiều, bạn bè nhận xét chị già hơn lứa tuổi 28.

Phải ngồi và nằm nhiều nên phần xương cụt của Vịnh thường xuyên bị viêm loét nhưng anh không cảm nhận được. Từ một người hoạt bát, vui vẻ, anh trở nên lầm lì, hay cáu bẳn. Để chồng thoải mái tinh thần, thỉnh thoảng Hoa chở chồng đi hóng gió bằng xe máy. Có lần, do không để ý, về tới nhà Hoa phát hiện bắp chân chồng bị bỏng, phồng rộp do chân chạm vào ống pô xe. "Cháy da cháy thịt nhưng tôi không cảm giác gì. Sự bất lực đến từ ngay việc đau mà cũng chẳng biết", người đàn ông 30 tuổi chia sẻ.

Nhìn thấy vợ tất tả ngược xuôi kiếm tiền nuôi gia đình, một lần quẫn trí nhìn thấy lọ thuốc trừ sâu trong góc nhà, ý nghĩ thoáng qua trong đầu anh: "Hay kết thúc cho xong đời". Cô con gái 4 tuổi lúc đó bất ngờ chạy về phía bố, bóp chân rồi hỏi: "Bao giờ bố biết đi. Khi khỏe bố đưa con đi học nhé". Ông bố trẻ bừng tỉnh, xoa đầu con, quay đi mắt đỏ hoe.

Ngoài liệt chân, căn bệnh viêm tủy cũng đặt dấu chấm hết cho "bản năng đàn ông" của Vịnh. Nhiều lần nằm cạnh vợ, anh ngập ngừng nói lời chia tay: "Em còn trẻ, cứ mãi thế này tội lắm". Hoa mỗi lần nghe chồng nói đến việc ly dị đều lắc đầu: "Vợ chồng là duyên số. Có duyên thì dù cho thế nào cũng phải ở bên nhau", cô khẳng khái.

Không thuyết phục được vợ, Vịnh thường xuyên kiếm chuyện, gây sự để Hoa "chán chồng". Những lúc bị chồng quát mắng, Hoa lại ngồi im, đợi qua cơn giận mới nhỏ nhẹ: "Dù thế nào em không bao giờ bỏ anh đâu". Nói rồi, cô lặng lẽ đi ra ngoài, để chồng ở lại một mình, nguôi ngoai cơn giận.

Biết không thể lay chuyển vợ, Vịnh không nhắc đến chuyện ly hôn nữa nhưng tỏ ra lạnh nhạt, ngày nói dăm ba câu cho có. Hoa vẫn lặng lẽ chăm sóc chồng. Thời gian ở nhà, anh tìm hiểu và tham gia hội nhóm dành cho những người bị chấn thương cột sống. Thấy nhiều người còn vất vả hơn mình, anh tự vấn bản thân: "Mình còn có vợ chăm sóc, sao mãi không thể bình tâm".

"Không chết được thì phải cố gắng sống tốt. Đừng làm gánh nặng cho gia đình và xã hội", Vịnh nhớ tới lời của một người bạn trên hội nhóm, người đàn ông 30 tuổi tự vịn tường ngồi dậy, cố di chuyển ra chiếc xe lăn đặt ở đầu giường, cầm chiếc chổi quét nhà.

Thấy vợ tất bật việc đồng áng, còn đi làm thuê, trưa vẫn tạt qua nhà lo cơm nước, Vịnh bắt đầu học cách tự tắm rửa, nấu ăn giúp vợ. Con gái đi học về đã có cơm nóng, canh ngọt, nhà cửa quét dọn gọn gàng. Vợ Vịnh thường đùa nhờ cơm chồng nấu mà cô tăng cân. "Em phải ăn thật khỏe thì mới bế nổi anh chớ", Hoa cười lớn mỗi khi Vịnh so sánh vợ to gấp rưỡi chồng.

Sau nhiều năm làm công, một năm trở lại đây, Hoa bàn với Vịnh ở nhà bán hàng nông sản, tạp hóa cho người dân địa phương. Lúc thì vài con gà, lúc thì cây giống hoặc những sản phẩm thiết yếu khác. Hai vợ chồng cùng làm, chồng đăng bài trên trang cá nhân, vợ đi đưa hàng, vui vẻ, chẳng to tiếng cãi vã. Tiền lãi đủ ăn và trả lãi ngân hàng từ những ngày Vịnh còn nằm viện điều trị.

Năm ngoái, qua một chương trình từ thiện, gia đình Vịnh Hoa được một tổ chức phi chính phủ và các nhà hảo tâm xây dựng lại căn nhà cấp 4 trên nền căn nhà vách đất cũ. Nhà vệ sinh và bếp khép kín khiến việc di chuyển xe lăn của người đàn ông 30 tuổi trở nên thuận tiện hơn.

Biết vợ thích các món ăn từ cá, Vịnh lên mạng mày mò học hỏi rồi vào bếp. Giờ ông bố một con rất tự tin với món cá om dưa được vợ đánh giá "ngon nhất Vịnh Bắc bộ" – việc mà nhiều năm trước ít khi đụng tới. Ngoài việc bếp núc, gần đây Vịnh lại thích nghêu ngao hát và thổi sáo - sở thích thời thanh niên của anh.

Trong căn nhà cấp 4 mới xây, Đinh Công Vịnh với tay lấy cây sáo bầu treo trên tường, lau lớp bụi rồi đưa lên miệng thổi. Giữa trưa, tiếng sáo cất lên, lúc lảnh lót, trong trẻo, lúc trầm ấm nhẹ nhàng. Bài sáo này được anh quay lại video để làm quà tặng sinh nhật vợ.

Buông sáo, Vịnh gọi con gái 7 tuổi vào bếp, cùng nhau nhào nặn bột mỳ, hấp lên làm bánh sinh nhật với lời nhắn tặng vợ: "Cùng nắm tay nhau để lo cho con em nhé. Cảm ơn em vì đã luôn ở bên anh".

Hải Hiền/VNE

HẠNH PHÚC ĐÂU CỨ PHẢI LÀ BIỆT THỰ, XE HƠI...Người đàn ông này có thể làm nghề thợ sơn nước cho các công trình xây dựng.C...
15/05/2020

HẠNH PHÚC ĐÂU CỨ PHẢI LÀ BIỆT THỰ, XE HƠI...

Người đàn ông này có thể làm nghề thợ sơn nước cho các công trình xây dựng.

Cuối ngày, ngay khi vừa xong công việc, quần áo vẫn còn lấm lém sơn, bột trét... Người đàn ông này với gương mặt rạng ngời khi cùng vợ và 2 con nhỏ (bé trai chắc vài tháng, còn bé gái khoảng 2 tuổi) háo hức đến cửa hàng sữa trên đường Kha Vạn Cân, quận Thủ Đức.

Tại đây, người cha trẻ này bất chấp quần áo lấm lem, bụi bẩn... bồng đứa con trai nhỏ hôn nồng thắm, gương mặt đầy vẻ hạnh phúc trong khi người vợ chọn mua sản phẩm sữa phù hợp với lứa tuổi của 2 con nhỏ. Thấy con gái đòi mua thanh kẹo, gói bánh người cha cười tươi gật đầu trong niềm vui sướng của bé gái.

Suốt buổi mua hàng tại cửa hàng sữa, mình chỉ nghe rộn rã tiếng cười vui của gia đình với 2 con nhỏ này, điều đơn sơ nhưng có khi là mơ ước của những người tiền bạc không bao giờ thiếu.

Hạnh phúc đâu chỉ là có biệt thư, xe hơi... đúng không thưa mọi người?

Biết đủ là hạnh phúc 💕

Share : Quân Lê

📍📍📍Cập nhật lúc 8h00 ngày 9-4-2020:Thế giới: 1.513.304 người mắc; 88.405 người tử vong, trong đó:- Hoa Kỳ: 430.271 người...
09/04/2020

📍📍📍Cập nhật lúc 8h00 ngày 9-4-2020:

Thế giới: 1.513.304 người mắc; 88.405 người tử vong, trong đó:
- Hoa Kỳ: 430.271 người mắc; 14.738 người tử vong.
- Tây Ban Nha: 148.220 người mắc; 14.792 người tử vong.
- Italy: 139.422 người mắc; 17.669 người tử vong.
- Đức: 113.296 người mắc; 2.349 người tử vong.

Việt Nam: 251 trường hợp mắc COVID-19. Trong đó:

16 bệnh nhân mắc COVID-19 (tính từ ngày 23/1 đến ngày 13/2) đã được chữa khỏi (giai đoạn 1).

110 bệnh nhân mắc COVID-19 (tính từ ngày 06/3 đến ngày 08/4) được chữa khỏi (giai đoạn 2) gồm:
BN17, BN18, BN19, BN21, BN22, BN23, BN24, BN25, BN27, BN29, BN30, BN31, BN32, BN33, BN34, BN35, BN37, BN38, BN39, BN40, BN41, BN42, BN43, BN45, BN46, BN47, BN48, BN49, BN51, BN53, BN54, BN55, BN56, BN57, BN58, BN59, BN60, BN61, BN62, BN63, BN64, BN66, BN67, BN68, BN69, BN70, BN71, BN72, BN73, BN84, BN75, BN76, BN77, BN78, BN79, BN80, BN81, BN82, BN83, BN85, BN88, BN89, BN90, BN93, BN95, BN96, BN98, BN99, BN100, BN101, BN102, BN103, BN104, BN107, BN110, BN111, BN112, BN113, BN116, BN117, BN118, BN 119, BN120, BN121, BN122, BN123, BN125, BN126, BN129, BN130, BN131, BN132, BN136, BN137, BN138, BN140, BN142, BN150, BN152, BN153, BN154, BN159, BN160, BN179, BN187, BN192, BN197, BN198, BN200, BN222.

Các Mẹ mua thịt chưa ạ 😂
04/04/2020

Các Mẹ mua thịt chưa ạ 😂

Address

Trieu Khuc
100000

Opening Hours

Monday 08:00 - 17:00
Tuesday 08:00 - 17:00
Wednesday 08:00 - 17:00
Thursday 08:00 - 17:00
Friday 08:00 - 17:00
Saturday 08:00 - 17:00

Telephone

+84941365715

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Kids & Moms posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Kids & Moms:

Share