27/02/2019
Thư ngỏ gửi Lê Hoàng Diệp Thảo.
ANH THƯƠNG DIỆP THẢO CHỪNG NÀO THÌ GIẬN NGUYÊN VŨ CHỪNG ĐÓ !
Diệp Thảo thương mến!
Anh chỉ dám nói thương thôi em ạ, yêu thì chẳng thể tới phần anh. Thương cũng là thương thật, có thương thì mới viết thư cho em chứ thời buổi này người ta gọi điện, nhắn tin hoặc chat chít chứ còn mấy ai viết thư nữa.
Diệp Thảo à! Thời gian qua theo dõi hoạt động của Trung Nguyên, theo dõi phiên tòa giữa em và Vũ anh thực sự thấy thương em, mặc dù từ trước tới nay anh chẳng có liên quan tình cảm mà em cũng chẳng chuyển vào tài khoản cho anh triệu nào, Nhưng anh thương vì em xinh đẹp, thông minh mà không biết đặt cái đẹp,cái thông minh đúng chỗ. Thương em tàn phai nhan sắc vì những toan tính,mưu mô, đối đầu với kiên tụng.Thương vì em đang là nạn nhân của những mưu mô từ chính em và những kẻ sau lưng em.
Ngày xưa, khi em đang là cô nhân viên trực tổng đài 108 em đẹp đến kiêu sa, em dịu dàng trong từng lời nói, em hiền thục như một thiên thần. Nhưng những ngày gần đây khi nhìn thấy em xuất hiện tại Tòa thì thực sự khác hẳn. Người ta nói “trong một người phụ nữ có cả thiên thần và quỷ sứ” thì nói thật nhìn dung nhan em bây giờ thì phần “thiên thần” trong em đã biến mất và phần “quỷ sứ” đang trỗi dậy.
Em cứ cho mình là thông minh, đủ sức để chiếm đoạt và điều hành Trung Nguyên nên em đang tìm mọi cách để soán quyền, nhưng tiếc thay tất cả mọi bằng chứng đều chống lại em. Nếu anh không nhầm thì năm 1996 Đặng Lê Nguyên Vũ khởi nghiệp từ cơ sở chế biến cà phê nhỏ bé của bố (ông Đặng Mơ) trao lại. Năm 1998 em chân ướt chân ráo về làm dâu nhà họ Đặng và bận bịu với việc chửa đẻ, vậy mà em bảo “Đồng sáng lập” và “giúp tiền cho Vũ khởi nghiệp” thì ngay cả anh cũng không tin. Em có trưng ra chứng từ góp vốn với Trung Nguyên vào năm 2005 lại làm cho thiên hạ phì cười, vì lúc đó em là Phó giám đốc tài chính của Trung Nguyên – là người quản đống tiền của Trung Nguyên thì “lấy mỡ nó rán nó” bao nhiêu mà chẳng được. Cũng phải ghi nhận rằng em có đóng góp nhiều công sức, cũng đã từng chia sẻ ngọt bùi, nhưng Vũ có bao giờ để em thiệt đâu.
Theo dõi phiên Tòa mọi người thấy em nài nỉ để vũ chia cho con 5% cổ phần mà Vũ nhất quyết không cho, nhiều người không hiểu vấn đề cứ cho rằng Vũ sân si, tiếc với vợ con. Anh quá hiểu em muốn có đủ tỷ lệ % cần thiết nhằm chiếm quyền điều hành Trung Nguyên theo điều lệ công ty cổ phần như luật định, nhưng Vũ nó có ngây thơ đâu em. Em lại phát biểu rằng “Nếu Vũ là đấng trượng phu thì để lại hết tài sản cho vợ con mà ra đi”. Trời đất ơi em đã để lộ cái túi tham không đáy cho thiên hạ thấy mà chửi vào mặt em. Trung Nguyên đâu chỉ là của Vũ mà còn là trí tuệ, tâm huyết của gia đình, bè bạn và bao nhiêu người khác gầy dựng thành Thương hiệu Quốc gia sao có thể trao cả cho em được. Thử nghĩ ngày ấy em không làm vợ của Vũ thì nay chắc em vẫn là cô nhân viên Bưu Điện có nổi mỗi tháng 20 triệu không?
Anh thương em một điểm nữa là thương vì em quá dại dột. Vợ chồng bất đồng đến đâu thì cũng để con cái nghĩ tốt về bố mẹ mà kính trọng, đằng này em lại nói xấu Vũ không chỉ với mọi người mà với cả con cái em. Em lôi con cái em vào cuộc để làm phương tiện vòi vĩnh tiền bạc. Đó là em làm hư con em, dạy con em lối sống dành giật, dựa dẫm đấy em ạ. Thực tế Vũ đâu tiếc gì tiền, đâu phải thiếu trách nhiệm. Một người cho Vũ vay 100 triệu để khởi nghiệp mặc dù đã trả xong vậy mà suốt 23 năm nay tháng nào cũng chuyển vào tài khoản cho họ 25 triệu để tri ân… huống chi là con cái.
Một điều nữa anh muốn nói để em soi xét lại mình kẻo thiên hạ cho em là thất đức. Trong thời gian Vũ đi tu em tung tin Vũ bị tâm thần để soán quyền điều hành và tự tung, tự tác chuyển tiền vào các tài khoản riêng của mình, nên em mới bị Vũ truất quyền điều hành. Thực chất Vũ vẫn có những “đệ tử” tâm huyết điều hành công ty chứ chẳng phải buông tay không có trách nhiệm với công ty đâu. Sau vài lần kiện dân sự, tranh chấp quyền điều hành không được em lại phát đơn đòi ly hôn.
Không thương em sao được, khi hàng triệu phụ nữ Việt Nam thu nhập chưa tới 10 triệu/ tháng nhưng họ hồn nhiên sống yêu thương, yên ấm bên chồng con, đêm đến gối tay chồng ngủ. Còn em đêm đêm giường đơn, gối chiếc chong mắt với bao nhiêu toan tính và cả tìm kiếm những câu gì, lời gì khi đối đáp trước tòa. Vậy thì không tàn phai nhan sắc sao được.
Tòa án cũng quá đáng lắm cơ, không tuyên cái rụp cho xong, còn trì hoãn qua tháng ba thì chẳng khác nào kẻ bị tuyên án tử hình mà chưa mang ra bắn để kéo dài sự nớp nớp lo sợ mà chết dần, chết mòn.
Thương em bao nhiêu, anh lại giận Nguyên Vũ bấy nhiêu em ạ.
Điều làm anh giận nó nhất là yêu em quá độ, yêu đến cuồng mê dẫn đến không tỉnh táo nên giao hết cả cơ nghiệp cho em. Giá như nó làm cà phê thì cứ làm cà phê, em trực tổng đài 108 thì cứ trực tổng đài, ngày đi làm tối gặp nhau trong bữa cơm gia đình yên ấm. Đằng này cái gì nó cũng đắp vào em đến nỗi thiên hạ lầm tưởng em sáng tạo ra cả Trung Nguyên chứ không phải là Vũ. Anh nghĩ em sinh đẻ và nuôi nấng 4 đứa con cho Vũ nên người đã là vĩ đại lắm rồi.
Điều anh giận thứ hai là quá thánh thiện. Khi Vũ phát hiện ra em làm những điều sai với Vũ mà không thèm chửi em một câu, tát em một cái chỉ vì sợ mất thanh danh của em và ảnh hưởng đến Trung Nguyên, rồi nén lòng lên núi đi tu. . Thậm chí đến bây giờ ra tòa cũng không hề xổ toẹt những lỗi lầm của em nên vì thế mà em cứ trương gân cổ lên đấu khẩu tay đôi. Em nghe nó nói không: "Đau lắm, nhưng không nói ra được những gì nói ra trước Tòa chỉ là phần nổi của sự thật". Vũ là một người đàn ông thế đấy em ạ, cao thượng và nhẫn nhịn, nhẫn nhịn đến nỗi như người cõi khác.
Anh cũng giận Vũ về sự nhầm lẫn, lẽ ra nó tìm em về làm vợ thì để cho emlamf vợ,mà tìm người quản lý điều hành công ty thì khỏi làm vợ. Đằng này cả hai nhập một vào em mới nên nỗi này.
Thôi nói biết bao nhiêu cho đủ, theo anh thì thế này nhé. Mặc dù ông Xuân chủ tọa phiên tòa khuyên em như người cha là rút lại đơn ly hôn. Nhưng anh thấy không được, phải cho đứa nào về nhà nấy vùi em mà tiếp tục ở lại không những không hàn gắn được hạnh phúc mà sẽ tan nát cả Trung Nguyên.
Về con cái, nếu em nuôi thì Vũ thừa sức chu cấp đủ để các cháu ăn học và trưởng thành cho đến năm 18 tuổi. Bản thân các cháu cũng phải học tấm gương và bản lĩnh của bố “tay trắng làm nên”. Có chăng bố chỉ cho cái “phao” khi sa cơ thất thế chứ không thể lấy tỷ lệ phần trăm để đắp vào cho mẹ.
Thôi về đi spa tuốt lại sắc đẹp đi em!
Cuối thư chúc em cô độc trên đống tiền được chia chác sau vụ ly hôn.
Chào em...............................
(Người viết bài này không thân thiết với Vũ và Thảo, tuy nhiên mọi việc cần được cả hai người nhìn nhận thấu đáo để có hướng giải quyết đúng. Đây cũng là bài học quý báu về ứng xử cho nhiều cặp vợ chồng khác. Các bạn có thể cmt thể hiện quan điểm của mình về vụ việc bằng ngôn từ trong sáng thể hiện văn hóa sống và giao tiếp trên fb)
Nguồn copy