25/07/2026
Phục Vụ Có Đáng?
Nếu trực âm thanh, sẽ là người đến trước và về sau cùng. Nếu nhận giúp lễ, sẽ phải dậy sớm khi người khác còn ngủ. Nếu đi tập hát, sẽ mất một tối nghỉ ngơi. Nếu nhận xướng kinh, sẽ chẳng thể tùy hứng thích thì đi, không thích thì nghỉ. Nếu trực tối nay, sẽ mất một bữa ngủ ngon. Người ta rất giỏi tính những gì mình mất: mất thời gian, mất công, mất sức, thậm chí mất cả những lời cảm ơn. Có khi phục vụ xong cũng chẳng ai nhớ mình đã làm gì. Mọi sự ổn thì ai cũng nghĩ là chuyện đương nhiên. Chỉ cần một lần trục trặc, một lần đọc vấp, một lần hát chênh, ... là ai cũng nhớ. Thế nên có kiểu nghĩ: phục vụ là thiệt, phục vụ là dại.
Cũng đúng thôi. Dại vì bỏ một ngày nghỉ để lo việc chung. Dại vì chấp nhận đứng phía sau cho người khác tỏa sáng. Dại vì làm nhiều nhưng tên mình chẳng ai nhớ.
Nhưng có cái dại đáng sợ hơn là một đời chưa từng "mất" điều gì cho ai. Hạt lúa nằm yên trong kho thì chẳng mất gì cả. Chỉ có điều, nó cũng chẳng bao giờ tròn đầy được ý nghĩa hiện hữu của nó, là sinh ra nhưng bông lúa trĩu hạt. Chỉ khi chấp nhận mục nát trong lòng đất, nó mới sinh ra mùa gặt. Phục vụ đúng là phải chấp nhận mất. Mất cái tiện của mình để người khác được thuận. Mất thời gian của mình để việc chung được trọn. Mất một phần cuộc sống riêng để cộng đoàn có một Thánh lễ sốt sắng hơn.
Ý nghĩa của đời người không nằm ở chỗ đã giữ được bao nhiêu, mà ở chỗ đã trao đi được bao nhiêu. Bởi chỉ những gì dám cho đi mới có thể sinh hoa kết quả. Chỉ những gì dám "mất" vì yêu mới thực sự còn mãi.
Xem ra mất một buổi tối nhưng đổi lại được một giá trị không ai lấy mất. Xem ra chẳng có lương, không có thưởng, nhưng đổi lại là cảm giác bình an lạ thường khi có thêm một việc lành được cất giữ trước mặt Chúa. Xem ra chẳng ai nhắc đến tên mình cũng được, vì biết rằng Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ không để một hy sinh nào vì yêu trở nên vô ích.
Nghịch lý của Tin Mừng: giữ là mất, cho là còn. Có thể ví tiền không dày hơn, danh tiếng không lớn hơn, nhưng tâm hồn sẽ rộng hơn, nhân cách sẽ vững hơn và bình an sẽ sâu hơn. Người đời tính bằng thời gian, công sức, tiền bạc; còn Tin Mừng tính bằng ý nghĩa, tình yêu và sự sống mai hậu là gia nghiệp. Chúa thấy. Chúa hiểu. Chúa ghi vào sổ đời đời.
Hoá ra, điều đáng tiếc nhất không phải là đã hy sinh quá nhiều, mà là đến cuối đời nhìn lại, chẳng có điều gì mình đã dám đánh đổi vì tình yêu.
Sống hay tồn tại? An phận là hạt lúa nằm trong kho lẫm rồi mục ruỗng trong vô nghĩa hay chấp nhận đớn đau mục nát để một ngày kia trở thành những bông lúa trĩu hạt?