26/07/2026
E vừa 1 mình combat với cả nhà ck các chị ạ, nghĩ lại cũng "liều" thật 😏. Hôm đó nhà ck có giỗ, họ hàng về đông đủ. Đang ngồi ăn thì con chị ck mè nheo đòi xúc xích, nhất quyết k chịu ăn cơm. E cũng có con nhỏ nên hiểu, mới cười dỗ cháu: "Con ăn tạm thịt nhé, xúc xích cũng làm từ thịt mà. Hôm khác mợ mua cho." E nói đúng câu đó, hoàn toàn k có ý gì. Ai ngờ mẹ ck bĩu môi cười khẩy rồi nói ngay trước mặt cả mâm: "Mợ ấy đang cất tiền để mang về nhà ngoại mợ ấy rồi, lấy đâu ra tiền mua xúc xích cho m." Nghe đến đó e nóng mặt luôn. Bình thường e nhịn quen rồi, nhưng hôm đó trước mặt bao nhiêu họ hàng mà vẫn cố tình nói e như vậy thì e chịu hết nổi. E đặt bát xuống rồi hỏi thẳng: "Lương công nhân 2 vc con mỗi tháng dc 20 triệu, nuôi con gái con, bố mẹ ck rồi lại thêm 2 đứa con chị ck, tổng 7 người; rồi tiền trả lãi ngân hàng cho mẹ hàng tháng là 4 triệu; tiền cho mẹ mua thuốc là 2 triệu, tiền điện nước 2 triệu, còn tiền học con gái con, tiền đám đình và ti tỉ thứ khác, vậy con hỏi mẹ, con còn nghìn nào để gửi về cho bme con k” (chị ck lấy cớ đi HN làm nên gửi 2 đứa ở nhà ck e đã 1 năm rưỡi và k hề đưa 1 đồng tiền ăn nào). Mẹ ck đang im thì chị ck nhảy vào: "Mẹ tiện mồm nói thế thôi, e ghê gớm thế." E đáp luôn: "Nếu e ghê gớm thì giờ này e đã k ngồi đây nhịn đâu." Chị ck lại được đà: "Lấy ck rồi mà cứ tính tiền riêng tiền chung, có tiền thì phải biết vun vén cho nhà ck chứ." Đến đây e nói luôn trước mặt mọi người: "Tiền e làm ra e có quyền tính. E còn phải để dành lo cho con e. Với cả nhân đây e cũng nói luôn, e chỉ hỗ trợ nuôi 2 cháu nhà chị hết tháng này thôi. Từ tháng sau anh chị tự gửi tiền về cho bà mà nuôi con, vc e k gánh nổi nữa." Cả mâm cơm im phăng phắc. Chị ck mặt đỏ bừng rồi gọi ầm sang mâm bên cạnh: "M ơi, sang xem vk cậu này!" Ck e chạy sang, e cứ nghĩ a sẽ hỏi đầu đuôi câu chuyện. Ai ngờ chị ck vừa khóc vừa bảo: "Vk cậu bảo từ tháng sau k nuôi 2 đứa nhà chị nữa đấy." Bà dì ngồi cạnh cũng hùa vào: "Có tiền thì phụ anh chị nuôi cháu, nhà đông con khó khăn mà." Nghe đến đó e chỉ thấy buồn cười. Lúc vc e chật vật trả nợ, nuôi con nhỏ thì chẳng ai hỏi lấy 1 câu. Đến lúc e k muốn gánh nữa thì ai cũng nói đạo lý. E quay sang nói luôn với ck: "Con ai người đó nuôi. Đến cái xe tử tế vc mình còn chưa có mà đi”. Ck e nghe vậy lại nổi sĩ diện trước mặt họ hàng, quát: "M im cái mồm đi! M k nuôi thì t nuôi!" Nghe đúng câu đó e cũng k nói thêm nữa, chỉ chốt đúng 1 câu: "Được. Vậy từ tháng sau lương e , e cất để nuôi con và em, còn lương a tự chi tất tất tật các khoản trong nhà”. Nói xong e lên phòng khóa cửa luôn, mặc kệ mấy ng đó ăn uống rồi tự đi mà dọn dẹp, e k hầu dc nữa. Đến giờ nhiều người vẫn bảo e "var với nhà ck chỉ vì cái xúc xích". Nhưng chỉ người ở trong cuộc mới hiểu... cái xúc xích hôm đó chỉ là cái cớ, còn thứ làm e bật lại là bao nhiêu năm bị coi là cái ví của cả nhà. 🥹