Embé của mẹ

Embé của mẹ Gửi bé cưng của mẹ, những điều tuyệt vời nhất mẹ luôn muốn dành cho con ♡

𝐊𝐇𝐈 𝐂𝐎𝐍 𝐃𝐀̂̀𝐍 𝐐𝐔𝐀 𝐓𝐔𝐎̂̉𝐈 𝐌𝐀̂̀𝐌 𝐍𝐎𝐍 (𝐓𝐎𝐃𝐃𝐋𝐄𝐑𝐒), Đ𝐔̛̀𝐍𝐆 𝐋𝐀̣𝐌 𝐃𝐔̣𝐍𝐆 “𝐂𝐇𝐈𝐄̂𝐔” Đ𝐀́𝐍𝐇 𝐋𝐀̣𝐂 𝐇𝐔̛𝐎̛́𝐍𝐆 𝐍𝐔̛̃𝐀 Đánh lạc hướng, hay ...
04/06/2022

𝐊𝐇𝐈 𝐂𝐎𝐍 𝐃𝐀̂̀𝐍 𝐐𝐔𝐀 𝐓𝐔𝐎̂̉𝐈 𝐌𝐀̂̀𝐌 𝐍𝐎𝐍 (𝐓𝐎𝐃𝐃𝐋𝐄𝐑𝐒), Đ𝐔̛̀𝐍𝐆 𝐋𝐀̣𝐌 𝐃𝐔̣𝐍𝐆 “𝐂𝐇𝐈𝐄̂𝐔” Đ𝐀́𝐍𝐇 𝐋𝐀̣𝐂 𝐇𝐔̛𝐎̛́𝐍𝐆 𝐍𝐔̛̃𝐀

Đánh lạc hướng, hay điều hướng, chuyển hướng phân tán sự chú ý để quản lý hành vi của trẻ nhỏ thường là cách các bà và các mẹ thường sử dụng và thấy hiệu quả, nhất là khi trẻ dưới 15-18 tháng.

Mỗi khi thấy các em bé toddlers có những hành vi mà chúng ta muốn con chấm dứt (như đòi, khóc, ăn vạ, dậm dựt, khó chịu…) thì người lớn thường hay đánh lạc hướng con qua hoạt động khác (reo hò, hát ca nhảy múa) hoặc chú ý đến đối tượng khác (đồ chơi, chim thú chó mèo…)

Việc này thường hiệu quả với trẻ nhỏ, và cũng hiệu quả để giúp người lớn đóng tròn vai “người tốt” vì chúng ta vẫn có thể luôn vui vẻ và không phải đối diện với những cảm xúc khó chịu, to lớn hay nặng nề của con và của chính bản thân chúng ta.

Tuy vậy, gần đây mình đã phải dành nhiều thời gian để hướng dẫn cho các phụ huynh khi con đã quá tuổi mầm non toddlers, thường là khoảng 2,5 tuổi - 3,5 tuổi, khi các con bắt đầu phản kháng mãnh liệt hơn, nhiều thái độ hơn, mà các mẹ gọi là “Khủng hoảng tuổi lên 2” và “Khủng hoảng tuổi lên 3”. Phụ huynh cảm thấy không thể kiểm soát được những cơn cuồng phong này dễ dàng như ngày xưa nữa.

Câu hỏi của mình là: “Các bạn hãy quan sát thử, có phải càng cố đánh lạc hướng, càng cố phớt lờ, con càng bùng nổ hơn không?” - Sự thật là, khi con càng lớn, việc người lớn càng cố đánh lạc hướng chỉ làm cho con tức tối hơn mà thôi. Vì sao?

Vì song hành với việc lớn lên, con đã dần phát triển được nhận thức về vai trò và vị trí của bản thân, cũng như biết rằng con là một con người có ý kiến và ý muốn của riêng con. Việc người lớn càng cố không ghi nhận con, chỉ làm cho con cảm thấy con không được tôn trọng, ý kiến của con không được ai ghi nhận, và con càng cảm thấy thôi thúc phải làm bằng mọi cách (bùng nổ, thịnh nộ, gào thét, tăng cường độ…) thì may ra mãi mới có người lớn “ghi nhận” mình.

Một lí do nữa gây khó khăn cho con là việc con hình thành nhận thức và học về cảm xúc. Như mình đã luôn nói (có lẽ hơn 1,800 lần rồi trong các lớp học và các workshop)- cảm xúc không xấu, cảm xúc là điều tự nhiên và đương nhiên ai cũng có. Kể cả những cảm xúc tức giận, ức chế, buồn bã, sợ hãi.. cũng là những cảm xúc bình thường tất cả chúng ta đều có. Thông thường, trẻ thường “act out” - bùng nổ khi có những cảm xúc này trong người. Việc người lớn cứ cố nói những câu để triệt tiêu cảm xúc của con (“có gì đâu mà vậy”, “vậy là không ngoan không thương nha”, “thôi nào đừng vậy nữa..”) thật ra chỉ làm cho con bối rối và khó chịu hơn rất rất rất nhiều lần. Vì lẽ ra con cần ai đó nói cho con biết rằng chuyện gì vừa xảy ra và vì sao con đang cảm thấy thế nào, thì cái người lớn đó dường như chỉ đang cố “tung hỏa mù” làm con rối rắm hơn, hoặc dần dà con vô tình học được rằng “hình như việc có những cảm xúc đó là không được phép?” - dần dà, sẽ dẫn đến nhiều phản kháng hơn.

Vì cảm xúc là tự nhiên và không ai ngăn cản nó xảy ra được.

Điều chúng ta có thể làm là dạy con, và những khoảnh khắc dạy dỗ.

Những khoảnh khắc dạy dỗ (teachable moments) là lúc nào? Là khi cha mẹ hiểu rằng à con bực tức là vì con thiếu kỹ năng thuần thục, con cư xử sai là vì con chưa biết cách làm sao cho đúng, con vi phạm giới hạn là vì cha mẹ chưa bao giờ thiết lập ranh giới hay quy định rõ ràng cho con hiểu rõ đúng là đúng và sai là sai, được là được mà không là không.

Chọn lựa khoảnh khắc dạy dỗ, là chọn lựa lúc con bình tĩnh và sẵn sàng tiếp nhận, con muốn lắng nghe chúng ta, khi con cảm thấy “À, người lớn này hiểu con cảm thấy gì, nên con thấy an toàn, nên con sẵn sàng lắng nghe”.

Là người lớn, chúng ta có gì hơn lũ trẻ? Chúng ta to lớn hơn, mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn, vì vậy, hãy tử tế và tôn trọng lũ trẻ vào những giây phút dạy dỗ và uốn nắn con đúng đắn, bố mẹ nhé.

Tu-Anh Nguyen (M.A. Psych.)
Thạc sĩ Tâm lý Trẻ em
Parent Educator
from Happy Parenting

NẾU KHÔNG DÀNH ĐỦ THỜI GIAN VÀ SỰ KIÊN NHẪN CHO CON, THÌ SAU NÀY SẼ KHÓ CÓ THỂ BÙ ĐẮP VÀ CỨU VÃN SAI LẦM.Tôi đã giật mìn...
20/01/2021

NẾU KHÔNG DÀNH ĐỦ THỜI GIAN VÀ SỰ KIÊN NHẪN CHO CON, THÌ SAU NÀY SẼ KHÓ CÓ THỂ BÙ ĐẮP VÀ CỨU VÃN SAI LẦM.

Tôi đã giật mình khi đọc được rằng, đến 8 tuổi một đứa bé coi như đã hoàn thiện 80% tâm lý - nhân cách - quan điểm sống cơ bản. Nghĩa là, 8 năm đầu đời ấy sẽ gần như quyết định Con Chúng Ta Là Ai.

Nếu bạn thiếu tiền bạn có thể kiếm sau, nếu bạn chưa mua đủ quần áo đẹp cho bé bạn có thể mua sau; Nhưng nếu bạn không dành đủ thời gian cho bé, không thể hiện tình yêu của mình đủ nhiều để bé cảm nhận được, bạn phó thác con cho ông bà hoặc người giúp việc chăm nuôi – thì bạn sẽ không có phép màu nào quay lại để bù đắp và cứu vãn sai lầm đã bỏ rơi con mình.

Tôi thích quan điểm này: Nếu bạn chưa thể xây được nhà thì hãy để sau, điều quan trọng hơn cả là XÂY NGƯỜI, nó tiết kiệm tiền cho bạn bằng mấy lần cái nhà mà chỉ có sau này bạn mới nhìn thấy được.

Nếu bị chồng đánh. Đánh một lần, đánh hai lần, đánh ba lần, bạn lu loa lên, nhất định sẽ được khuyên: ly dị đi. Nếu bạn đánh con, đánh một lần, đánh hai lần, đánh n lần thì cũng chẳng ai bảo nó bỏ mẹ đi.

Ở cơ quan tranh cãi với đồng nghiệp, bạn ức sôi máu muốn đấm cho họ phát mà tay chỉ nắm chặt không dám đấm. Mang cục tức về nuốt.

Về nhà con lèo nhèo đòi cái cái nọ cái kia, là bạn điên máu cho con cái tát, không nhân nhượng.

Vì con không to như chồng. Vì con không "gây khó dễ" được cho ta như đồng nghiệp.

Trẻ con rất phiền phức. Sự phiền phức đó lại không hẳn là do chúng. Ta chọn sinh ra chúng chứ chúng đâu chọn nhảy vào đời ta. Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho con bao nhiêu phần trăm thời gian, chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia rồi sẽ về, bố làm xong việc này sẽ chơi với con.

Vì ta có thế giới với công việc, với shopping, với các mối quan hệ, với cái chân đi bất cứ đâu, chứ con nhỏ chỉ biết thế giới bầu trời là bố mẹ mà thôi. Nhưng bầu trời thỉnh thoảng giáng cho cái tét vào mông chỉ vì con muốn được ngắm bầu trời.

Lý do ta đánh con?
- Vì đánh đau nó mới nhớ.
- Vì không kiềm chế được. Ấy vậy mà ta luôn kiềm chế được với người khác, trừ con mình.
- Vì con còn bé phải đánh mới nên người - phải sửa lại là bé nó không có miệng cãi lý, không có khả năng đánh lại nên cha mẹ "tranh thủ" mà đánh, không lớn mà làm thế thì nó phản ứng lại ngay.

Con - yêu thương vô cùng nhưng cũng tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được mình mà vẫn bị đánh - dù người lớn có "hư" cũng ít khi bị đánh, còn con thì khi cha mẹ đánh lại là được xem là "yêu cho roi cho vọt", là chân lý, là đúng đắn.

Dưới một tuổi con là thiên thần. Qua một tuổi con là kẻ phá đám trong nhà (suốt ngày lộn ngược, sểu nhãi, bốc mọi thứ không phải đồ ăn cho vào miệng và nhè mọi thứ là đồ ăn mẹ mời, lèo nhèo ngôn ngữ "sóng âm"....). Vì tuổi lên một con nhận thức được nhiều nhưng không đủ ngôn từ diễn đạt. Vì tuổi lên một con bị đẩy ra khỏi bố mẹ nhiều hơn nên con cứ thèm khát bám lấy bố mẹ cuối ngày.

Ngày 24 tiếng, con chỉ có 2,5-3 tiếng bên bố mẹ, lại là giờ cơm nước, tắm giặt nên con cứ bị lờ đi, cố gây chú ý thì sẽ nhận lại là cáu gắt, đánh mắng.

Phần lớn bé hư, nhưng không phải bé thực sự hư mà chỉ vì bé bộc lộ cảm xúc theo hướng khác mà người lớn không hiểu. Xin đừng dùng sự thô bạo lực dạy con.

Tuổi lên một sẽ qua mau.
Tuổi hai, ba, bốn... cũng vậy
Thời gian là thứ vô tình.

Hãy kiên nhẫn, bình tĩnh, hài hoà.

Là chúng ta sinh ra con, nên phải có trách nhiệm.

Bất cứ đứa trẻ nào được cha mẹ quan tâm và dành thật nhiều thời gian bên cạnh, sẽ có khả năng xây dựng các mối quan hệ thân thiết và có cuộc sống hạnh phúc hơn khi trưởng thành.

NGHỀ LÀM MẸ...Có 1 nghề chẳng ai đặt tênNhưng cao quý hơn bao giờ hết Có 1 nghề chẳng được kêu m...
07/01/2021

NGHỀ LÀM MẸ...

Có 1 nghề chẳng ai đặt tên
Nhưng cao quý hơn bao giờ hết
Có 1 nghề chẳng được kêu mệt
Phải biết nhiều hơn mọi nghề khác trên đời

Đó là nghề "làm mẹ".

Chúng ta bước ra đời, được đào tạo, được trang bị thật nhiều kiến thức bài bản cho công việc: bác sĩ, giáo viên, kinh doanh, kế toán, hành chính... nhưng chúng ta lại chưa từng được học 1 trường lớp nào về "nghề làm mẹ"

Chúng ta khác biệt nhau về công việc, lứa tuổi, nơi ở, lối sống, gu thời trang, nhưng chúng ta đều "đang và sẽ làm mẹ" nếu chúng ta quyết định sinh con.

Làm mẹ - là nghề gì? Là tất cả các nghề... là dạy con học, là chăm con ốm, là đầu bếp nấu con ăn, là stylist lo con mặc, là kiếm tiền lo đóng học cho con, là vệ sĩ bảo vệ con...

Nghề làm mẹ, không ai dạy, nhưng tất cả đều yêu cầu chúng ta phải làm tốt, thậm chí làm giỏi...

Nghề làm mẹ, không ai trả lương, nhưng chúng ta phải làm toàn thời gian, làm hết sức, hết lòng, dành hết tất cả tâm sức...

Nghề làm mẹ, không quy định thời gian làm việc, thời gian bắt đầu, kết thúc, ngày nghỉ, chỉ có "sẽ làm mẹ" và "đang làm mẹ" không có ngày kết thúc...

Nghề làm mẹ... NGHỀ KHÔNG ĐƯỢC ỐM!

Tôi không nhớ có bao nhiêu lần đón bệnh nhân nhi, mà bà mẹ thở còn không ra hơi, ho sù sụ, vẫn nói thều thào "Bác sĩ khám cho con em với" - thế là khám cho con xong khám luôn cho mẹ mới biết mẹ bệnh nặng hơn con!

Tôi cũng không nhớ bao lần cấp cứu bệnh nhân nhi mà quay đi quay lại mẹ bệnh nhân cũng gục xuống - thế là cấp cứu cả hai!

Tôi đã từng không hiểu sao các mẹ phải khổ như thế... cho đến khi tôi cũng làm mẹ !

Tôi đã trải qua những đêm thức trắng, bệnh dạ dày tái phát, mồ hôi lạnh tứa ra nhưng vẫn phải bế con ru à ơi!!

Tôi cũng đã thấm những đêm con sốt, mẹ sốt, nhưng chỉ khi con hạ sốt, ngủ yên, mẹ mới cặp nhiệt độ cho mình và uống thuốc.

Tôi cũng chẳng nhớ bao lần ốm đau, người nhà giục nằm nghỉ nhưng chẳng an tâm việc nhà, mà lại vùng dậy đi dọn dẹp, giặt giũ, nấu ăn...

Nếu là tôi lúc son rỗi, chắc mặc kệ hết tất cả mà ngủ 1 giấc, mà khóc lóc nũng nịu với người yêu.
Nhưng làm mẹ rồi! Tự nhiên là chẳng thể ốm đau, chẳng thể mệt mỏi, chẳng thể buông bỏ dễ dàng được nữa!

Rồi làm mẹ, phải chịu đựng mọi ánh mắt, mọi đánh giá. Con ốm tại mẹ, con còi tại mẹ, con ngã tại mẹ, con biếng ăn tại mẹ... Nhưng khi con ốm mẹ thức trắng chăm sóc - chứ ai kia mỉa mai đâu có 1 phút đỡ đần. Nhưng khi con biếng ăn chỉ mình mẹ xoay vòng tìm cách - chứ ai kia chê bai đâu có nấu giúp bữa nào...

Làm mẹ, tự khắc mạnh mẽ
Làm mẹ, tự nhiên thấy mình siêu nhân
Làm mẹ, tự nhiên thấy mình có thể làm thật nhiều việc
Làm mẹ, tự nhiên thấy bản thân phi thường, vượt qua bao nhiêu giới hạn của bản thân - từ sức chịu đựng, đến khả năng thức, đến cả kìm chế, rồi đủ thứ! Vượt qua bao nhiêu giới hạn bản thân...

Bởi vì Con! Bởi nghề làm mẹ chỉ có ngày bắt đầu, không có ngày kết thúc, nhắm mắt xuôi tay chắc gì đã an lòng về con!

Bởi vì Con! Vì khúc ruột của mẹ, động lực lớn lao, trách nhiệm cũng lớn lao khiến mẹ phải cố gắng hàng ngày, khiến mẹ quên đi chính mình, vì Con!

Bởi vì Con xuất hiện trên đời! Nên Mẹ kiêm thêm nghề làm mẹ Toàn thời gian. Bởi vì con khoẻ mạnh, bình an hạnh phúc, quý gía hơn bất cứ lương thưởng nào! Bởi vì Con Là Con của Mẹ! Nên mẹ có thể vượt qua tất cả! Vì con yêu! 😊
St: Vi Lê

🕰 Điều quý giá nhất mà chúng ta có thể dành cho con, đó là THỜI GIAN*(*) Trong THỜI GIAN - mình muốn bao gồm: sự Kiên nh...
06/01/2021

🕰 Điều quý giá nhất mà chúng ta có thể dành cho con, đó là THỜI GIAN*

(*) Trong THỜI GIAN - mình muốn bao gồm: sự Kiên nhẫn, và sự Chú ý trọn vẹn.

Chắc hẳn mọi người ai cũng đã từng đọc câu chuyện về một cậu bé cứ hỏi mãi xem bố đi làm 1 giờ tiền lương được bao nhiêu. Khi bố trả lời là £20, cậu bé vét hết tiền tiết kiệm ra đưa cho bố, để xin “mua một giờ làm việc” của bố, để bố có thể dành ra 1 giờ đồng hồ chơi trọn vẹn với cậu.

Đến bây giờ, khi đã là mẹ của 2 bạn nhỏ đang trong độ tuổi toddler, mình mới cảm thấy thấm thía được ý nghĩa của câu chuyện trên.

Dành thời gian cho con, nghe tưởng là đơn giản, nhưng không dễ làm chút nào trong cuộc sống hiện đại ngày nay.

Dành thời gian cho con, nghĩa là ở bên cạnh con, trò chuyện và lắng nghe những câu chuyện ngô nghê của con với đầy sự hứng khởi, tham gia nhiệt tình vào những trò chơi nhắng nhít của con.

Dành thời gian cho con, là buông bỏ điện thoại, tắt hết tivi, để dành cho con 100% sự tập trung và chú ý. 15 - 20 phút chú ý trọn vẹn này, quý giá hơn rất nhiều so với 2 giờ “ngồi” ở bên con nhưng tay lại bấm điện thoại.

Dành thời gian cho con, nghĩa là ở bên cạnh, cảm thông và kiên nhẫn hỗ trợ con vượt qua những cơn ăn vạ, quấy khóc... bởi vì lí do không phải là con hư, hay muốn làm phiền bố mẹ, mà thật ra là con đang cần học cách điều tiết cảm xúc của chính con. Con sẽ hiểu được rằng, dù cho con có đang ở “phiên bản xấu xí nhất”, thì bố mẹ vẫn ở bên cảm thông, chấp nhận và yêu thương con.

Dành thời gian cho con, nghĩa là kiên trì hướng dẫn cho con làm những điều đúng, phù hợp với lứa tuổi, chứ không phải là thỏa hiệp chiều theo ý con, hoặc dùng vũ lực trấn áp con cho xong việc, đỡ phiền hà. Con sẽ học được về cách cư xử đúng đắn, về trí tuệ cảm xúc (EQ) ngay từ những năm tháng đầu đời bằng cách này đấy.

Khi chúng ta dành thời gian cho con, con sẽ cảm nhận được vị trí quan trọng của con trong lòng bố mẹ, con sẽ cảm nhận được sợi dây kết nối tình cảm vững chắc.

Mỗi khi con ăn vạ, cắn, hay đánh, thay vì tìm cách trừng phạt những hành vi đó, hãy dành thêm 20 phút mỗi ngày để kết nối cùng con. Và tự nhiên, con sẽ giảm hết dần những hành vi xấu xí mà bố mẹ cứ mãi than phiền. Bạn tin không?

Parent Coach Tú Anh Nguyễn

Hôm nay là một buổi sáng đầu tuần và nếu bạn đang rơi vào tình huống này: bạn cuống cuồng gấp gáp để bắt đầu ngày mới, b...
30/12/2020

Hôm nay là một buổi sáng đầu tuần và nếu bạn đang rơi vào tình huống này: bạn cuống cuồng gấp gáp để bắt đầu ngày mới, bạn phải đưa con đi học để không muộn giờ mà con cứ lững thững, thậm chí còn khóc lóc rên rỉ… bạn càng quát, càng giục con thì con càng chậm lại, thậm chí khóc lóc và kích động?

Đây là vài lời khuyên ngắn có thể hữu ích cho bạn.

Bạn có bao giờ để ý là, chính những lúc bạn căng thẳng nhất và vội vàng nhất thì mới là lúc con “khó ở” nhất?

Con trở nên kích động, bỏ chạy, nổi cơn thịnh nộ, khóc lóc và không nghe thấy bạn nói gì hoặc trở nên càng chậm chạp hơn, không thể làm những việc con cần làm.

Gần đây đã có lúc mình cáu với chồng vì buổi sáng cứ liên tục giục ốc “Nhanh lên” thậm chí nói to trong khi rõ ràng càng làm như vậy thì bạn ấy lại càng làm chậm lại.

Một phần lý do là gì những đứa trẻ cũng đang trải qua giai đoạn cùng điều chỉnh (co-regulation) với chúng ta.

Khi chúng ta căng thẳng, tâm sinh lý của chúng ta ở chế độ sinh tồn (chiến đấu hoặc bỏ chạy) do phần não bò sát được kích hoạt.

Nếu chúng ta sống sót, con cũng sẽ sống sót.

Bản thân đứa trẻ không tự chọn làm những điều đó, con không ý thức được về nó.

Đơn giản là hệ thống thần kinh của con đang điều chỉnh cùng với bố mẹ, khi mà:
- con phát hiện ra khuôn mặt căng thẳng của chúng ta
- chúng ta chuyển động nhanh và vội vàng
- giọng nói lên cao hoặc gầm lên
- mắt chúng ta nhìn con đầy sắc nhọn

Bộ não của con có thể kết luận có gì đó nguy hiểm đang xảy ra, và con cũng bật chế độ sinh tồn.

Đó là lý do vì sao con trở nên kích động. Rồi chúng ta lại gọi đó là “bướng bỉnh”, “chậm chạp”, “vô dụng”…

Cách duy nhất để giúp cơ thể con bình tĩnh và thư giãn là chính CHÚNG TA phải bình tĩnh lại.

Khi cơ mặt giãn ra, giọng nói bình thường trở lại, chuyển động chậm hơn và đôi mắt trìu mến hơn… trẻ có thể cảm nhận “mọi thứ đã ổn” và chúng cũng thư giãn.

Linh Phan/ Parenting Expert & Writing Coach

Address

Vung Tau

Telephone

+84971918714

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Embé của mẹ posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Embé của mẹ:

Shortcuts

Share