04/01/2025
CHƯƠNG 3| YẾN UYỂN CẬP LƯƠNG THỜI
- Thần thiếp thỉnh an hoàng thượng! - Gia phi cẩn cẩn hạ mình, không quên ngẩng nhẹ đầu nhìn Hoằng Lịch, tỏ vẻ ấm ức.
- Đứng lên đi, không cần đa lễ. - Hoàng đế nhìn xuống Ngọc Nghiên, gương mặt ấm ức kia làm hắn có chút mủi lòng.
- Thần thiếp vẫn tưởng người không nhớ hôm nay là... - Ả ta tỏ ra điệu bộ đáng thương, nhẹ đưa khăn lên lau nước mắt.
- Hôm nay là trung thu, cũng là đầy tháng của Vĩnh Toàn, ta đương nhiên sẽ đến thăm nàng, không cần uất ức. - Hắn nhìn thấu dáng vẻ giả vờ của Gia phi, mỉm cười xoa dịu.
Ngọc Nghiên nở nụ cười đắc ý, đón lấy cái đỡ tay của hoàng đế, chậm chậm đứng lên, vẻ mặt mãn nguyện của ả như lưỡi dao cứa vào Yến Uyển. Hôm nay Yến Uyển trực đêm, nàng cẩn thận vén tấm màn tranh của Khải Tường cung, nhìn bóng của hoàng đế và chủ nhân bước vào. Chậu nước nóng ban chiều Gia phi hất vào người vẫn đang còn làm nàng run rẩy. Hoàng đế đối với nàng như bước chân và ngọn cỏ, chẳng một khắc đoái hoài. Tiếng cười nói bên trong cung điện làm lòng nàng lạnh giá hơn.
- Cầm lấy đi. - Lại là giọng nói lanh lãnh ấy, sắc như dao găm xé nhỏ tâm tư của Yến Uyển.
- Đây là… - Nàng lén nhìn lên, gương mặt trắng mịn của Tiến Trung cùng ánh mắt ám mụi làm nàng lo lắng.
- Sau khi thoa vào, vết bỏng của cô sẽ sậm màu hơn… - Hắn ngừng lại, đặt ánh nhìn lên cổ tay đầy thương tích của nàng, lộ ra một thoáng đau lòng - … như thế thì trông sẽ đáng thương hơn nữa, yếu đuối hơn nữa.
Nàng nhận lấy lọ thuốc, giấu nhanh vào tay áo, ngập ngừng:
- Nhưng… khi nào nô tỳ mới có cơ hội đến trước mặt hoàng thượng?
- Nhanh thôi… - Hắn cao lãnh nhìn vầng trán của nàng, nhấn mạnh. - Cô còn nhớ thứ đáng giá nhất trên gương mặt của cô lúc này chứ?!
Yến Uyển hít sâu như đang nén chặt cơn uất ức:
- Ngài đã nói, nô tỳ có ba phần giống Nhàn Qúy Phi…
- Nhưng cô ta không xinh đẹp như cô, không mỏng manh như cô, không dịu dàng như cô! - Ngừng một chút, hắn đưa hơi thở đến gần tai nàng, tiếng nói cao kỳ truyền thêm động lực cho Yến Uyển. - Do đó, cuộc cá cược này cô nhất định phải lợi dụng ưu điểm của mình để chiến thắng. Ngày mai chính là cơ hội tốt…
Ánh trăng vằn vặt của trung thu tiết như lưỡi dao, rọi sáng và xé toạc tâm hồn tịch mịch của họ, hòa trộn lương tâm vào tham vọng. Một làn gió lạnh thổi buốt qua cung Khải Tường như đang báo hiệu sự xuất hiện của trận sóng ngầm ám mụi.
_____________
Khí trời mát mẻ làm hoa lá của ngự hoa viên tỏa ra thứ mùi hương ngọt đượm. Sáng nay, Gia phi sẽ đến Trường Xuân cung để thỉnh an như thường lệ. Ả ta đang trong cơn hỉ lạc sau đêm thị tẩm vừa qua, ả vừa lòng và đắc ý khi nghĩ rằng sự sủng ái của hoàng đế dành cho ả vẫn nguyên vẹn như ban đầu. Nên đương nhiên ả đã rất vội vàng đưa theo Yến Uyển đến nơi đông người để thị uy với Ô Lạp Na Lạp thị. Được như ả mong, đôi ba bước chân đã đưa ả đến trước mặt Nhàn quý phi cao cao tại thượng.
- Thần thiếp thỉnh an quý phi. - Ả giữ lễ nhưng không quên đắc ý mỉm cười.
- Gia phi ngọc thể vẫn an hảo chứ?! - Ánh nhìn khinh thường của Nhàn nương nương vẫn như vậy, đanh buốt và có phần thách thức.
- Có sự quan tâm của hoàng thượng, mẹ con thần thiếp đương nhiên an hảo. - Ngọc Nghiên không giấu nổi sự kiêu ngạo, che miệng cười. - Anh nhi! - Ả gọi, đương nhiên ả phải gọi, ả cố tình đưa Yến Uyển đến để gọi nàng bằng cái tên cợt nhã này mà.
Giọng nói cao kỳ của Tiến Trung vang lên trong Yến Uyển: “Phải tỏ ra đáng thương, phải làm cho Gia phi ức hiếp cô hơn nữa, càng yếu thế thì càng có cơ hội trở mình!”
- Anh nhiii! Ngươi điếc rồi sao? - Trinh Thục ngay lập tức thị uy.
- Có nô tỳ. - Yến Uyển bước lên, tỏ ra ngây ngô, khẽ nhìn lên gương mặt lạnh lùng của Nhàn quý phi.
- Quạt cho ta! - Gia phi đắc ý.
Nàng vung quạt yếu ớt, nội tâm thăm dò Ô lạp thị, Yến Uyển cũng muốn xem lòng trắc ẩn của vị quý phi kia dành cho một con cờ cô thế như nàng sẽ là bao nhiêu.
- Áa!
Gia phi véo chặt chiếc má mỏng manh của Yến Uyển làm nàng chực trào nước mắt, chỉ dám kêu lên một tiếng yếu ớt.
- Chỉ có quạt thôi mà cũng không nên thân, về Khải Tường cung xem ta làm sao dạy dỗ ngươi. - Ngọc Nghiên khoái chí khi nhìn chiếc má của Yến Uyển đỏ lên.
Nhàn quý phi cao cao tại thượng liếc nhìn dáng vẻ đáng thương của nàng bằng sự ghét bỏ, cất giọng:
- Chỉ là một cung nữ ngốc nghếch, Gia phi không nên phí sức.
- Hoàng thượng giá đáo!! - Tiếng chân ngự tiền bước đến mỗi lúc mỗi vồn vả hơn.
Gia phi bất giác lo sợ, ả liếc mắt nhìn Trinh Thục, ngay lập tức Yến Uyển bị đưa xuống hàng cung nữ, che khuất. Yến Uyển có chút run sợ, nhưng con thuyền này chính tay nàng đã cầm lấy gậy để chèo, nhất định nàng phải chèo về đích.
- Có chuyện gì mà các nàng đều náo nhiệt tại đây vậy? - Giọng nói trầm mặc của hoàng thượng làm tạp âm xung quanh ngừng hết lại.
Nhàn quý phi lúc này mới tạo ra dáng bộ hiền thục, dịu dàng đáp lời:
- Bẩm hoàng thượng, thiếp và Gia phi vô tình gặp gỡ, chỉ đang hỏi thăm nhau đôi câu.
“Căn bản bà ta không hề để ý hay thương xót mình…” - Yến Uyển thầm trách bản thân đã hồ đồ hi vọng. Khi Lăng Vân Triệt hứa hẹn sẽ cứu nàng, hắn đã rất kỳ vọng vào vị sủng phi này. Lúc này nàng đã biết, ngoài nàng ra, không ai cứu được nàng cả. Nàng ngước lên tìm kiếm Tiến Trung, bắt gặp ánh mắt của hắn đang nhìn nàng thương xót. Hắn gật đầu, nàng khẽ kêu lên một tiếng, âm thanh mỏng manh như tiếng chim ríu rít làm hoàng đế lưu tâm.
- Là ai?
Tiến Trung bước lên, cẩn cẩn cung kính:
- Bẩm hoàng thượng, hình như có một cung nữ bị dụng hình, chịu đau không nổi nên kinh động thánh giá.
Nhàn quý phi ngay lập tức thay đổi sắc mặt, nàng nhìn Yến Uyển từ khinh thường chuyển sang ghét bỏ. Còn Gia phi thì bất thần ra hiệu cho Trinh Thục, nhưng chúng không ngăn được chiếc thân ảnh cao lớn của Tiến Trung bước vào vòng người, nhẹ nhàng dìu Yến Uyển đi ra. Tay hắn nắm lấy bờ vai nhỏ nhắn của nàng, ánh nắng dịu dàng xuyên qua đôi lông mi đen láy, hắn nhìn nàng vững chãi, nàng nắm lấy hắn quyết tâm.
- Ngươi tên là gì? - Hoàng đế nhìn nàng, mắt không rời được.
- Hồi bẩm hoàng thượng, nô tỳ là Anh nhi, Anh trong hoa anh đào… - Nàng tỏ ra vẻ mặt sợ hãi, vừa trả lời vừa lén nhìn Gia phi, rồi lại nhìn lên hoàng đế như thống thiết kêu cứu.
Hoàng đế ngay lập tức bị thu hút bởi điệu bộ như con hồ ly yếu ớt của nàng, trông có vẻ lanh lợi nhưng cũng có vẻ rất đáng thương.
- Trẫm và hoàng hậu trước nay lấy đức trị nhân, chưa bao giờ cho phép chuyện đánh đập nô tài thế này.
Yến Uyển chớp lấy thời cơ, đưa cánh tay đầy thương tích lên che mặt:
- Bẩm hoàng thượng… là do… do da nô tỳ quá trắng, chủ tử chỉ ra tay nhẹ… - Nàng để giọt nước ấm nơi khóe mắt lăn xuống, khẽ cau mày, thân ảnh nhỏ nhắn ấy càng thêm yếu ớt.
Hoàng đế không chờ được mà cầm tay nàng, da thịt chạm vào nhau ấm áp.
- Những vết thương này cũng là “nhẹ” sao?! - Hắn khẽ mỉm cười nhìn xuống, như đang nhìn con thú bé nhỏ mà mình săn được.
Nàng cảm nhận hơi ấm lạ lùng từ bàn tay của hắn, rồi khẽ nhìn Tiến Trung, thay vì vui mừng, Tiến Trung lại để lộ một cảm xúc kỳ lạ.
- Tục danh của ngươi cũng là Anh nhi sao? - Hoàng đế lại hỏi.
- Hồi bẩm hoàng thượng, Anh nhi là tên mới mà chủ tử ban cho. Nô tỳ tên tục là Ngụy Yến Uyển, Yến Uyển trong câu “Yến uyển cập lương thời”.
Nói xong, nàng lại ngẩng đầu nhìn hoàng đế, ánh nhìn từ cầu cứu chuyển sang u tình. Nắng rọi xuống làn da trắng muốt của nàng làm Hoàng đế nở nụ cười sảng khoái, gương mặt hắn vơi đi chút ưu phiền:
- Tiến Trung! Ta muốn cô ta làm ngự tiền cung nữ, ngươi sắp xếp cho thỏa đáng đi.
Yến Uyển như mất hồn khi nghe ngự lệnh, nàng không ngờ vậy mà đã có thể thoát khỏi Gia phi. Không quên khấu đầu tạ ơn hoàng thượng, nàng nhanh chóng lui theo Tiến Trung, để lại Gia phi cùng với lệnh cấm túc. Bước theo thân ảnh cao lớn của Tiến Trung mà nước mắt nàng rơi xuống lã chã. Năm năm, ròng rã năm năm cuối cùng nàng đã sống sót để bước ra ánh sáng. Gió thu dịu ngọt thổi tóc mai của nàng đung đưa, làm giọt nước mắt thêm phần lấp lánh, nàng vừa chạy vừa nhẩm lại Biệt thi:
“Kết phát vi phu phụ. Ân ái lưỡng bất nghi. Hoan ngu tại kim tịch. Yến uyển cập lương thì”